HomeCalendarRegisterLog in

 

sống chậm

View previous topic View next topic Go down 
AuthorMessage
khiconhauan
HẠ SỸ
HẠ SỸ


Female Libra Monkey
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 209
Tiền(Keng) Tiền(Keng) : 419
Sinh nhật 1992-09-30
Đã được cảm ơn: : 5
Tuổi : 24
Sở thích : ăn, ngủ, đếm đôla,...

PostSubject: sống chậm   Sat Aug 22, 2009 7:25 am

Nhiều lúc, bạn cảm thấy cuộc sống rối lên vì biết bao công việc chực chờ, trong khi thời gian có giới hạn. Và bạn bỗng cảm thấy ghét lê la hàng quán, chán những món quà lưu niệm bạn đã từng ao ước bấy lâu…


Khi còn bé, đối với chúng ta, thời gian là một điều gì đó rẻ bèo…Một ngày trôi đi rất dài, quá lâu, vì ta chỉ việc ăn, ngủ, giải trí, chẳng biết phải làm những điều gì có ích khác…Thuở ấu thơ là những khoảnh khắc dài thườn thượt khi ngồi quan sát một con kiến tha mồi, hoặc ngắm những cánh diều phấp phới trên bầu trời xa vời vợi… Đối với ta, niềm hạnh phúc lớn lao chỉ có thế. Ta không thích ăn, ta căm thù việc đi ngủ. Ba mẹ bắt ăn cơm thì phải ăn cơm, ba mẹ bắt ngủ thì phải ngoan ngoãn nghe lời. Hầu như hiếm có đứa trẻ con nào được ăn quà vặt trước cổng trường hay được đi chơi rong vào buổi trưa nắng gắt.

Và vì thế, chính vào những lúc ấy, ta có những mơ ước thật giản dị, chẳng hạn như được ăn một cây kem đắt tiền hay được ba mẹ mua một bồ đồ chơi tập làm bác sĩ…Chính vì sự mong muốn không được đáp ứng mà ta vẫn cứ mơ, cứ ước, và cứ hy vọng…Sự hy vọng ấy cho ta một động lực ngọt ngào, để rồi chìm đắm trong những thứ cảm xúc non nớt trẻ dại, thấy mình quá đỗi bình yên…

o0o

Rồi ta lớn lên.

Ta tự cho phép mình quyết định mọi việc, ta có quyền thức đến ba giờ sáng hoặc bỏ bữa cơm. Ta có thể mua bất cứ thứ gì ta thích, ăn những gì ta cần. Cuộc đời ta bỗng dưng đa dạng và muôn màu. Ta được dịp giao lưu cùng xã hội. Sống ý nghĩa biết bao.

Nhưng chính lúc đó cũng là lúc ta không thể từ bỏ những gì ta chán.

Học tập dồn dập nhưng kết quả không như mong muốn. Ta muốn bỏ. Nhưng ta không thể. Công việc ngập đầu với bao vất vả lo toan. Ta định buông xuôi. Nhưng chẳng được. Chúng ta sinh ra để trưởng thành, trưởng thành để làm việc, làm việc để tồn tại. Giấc ngủ đối với ta quá xa xỉ. 24 tiếng một ngày đối với ta quá ít…Ta ngộp thở, ta lo buồn…

Ta bắt đầu nản. Ta cảm thấy cuộc sống thật đáng ghét. Ta muốn quay về thuở hồn nhiên xưa. Lúc ấy tha hồ được ngủ trưa, tha hồ được ba mẹ cưng nựng và chỉ việc ăn, học. Nhưng đã xa tầm với mất rồi…

Vào ngày sinh nhật, bạn bè tặng những thứ đồ đắt tiền. Nào gấu bông, nào trang sức, nào quần áo…Vậy mà ta không cảm thấy nâng niu. Vì sao ư? Vì ta đã có quá nhiều rồi…

Cũng từ lúc nào chả rõ, ta ăn nhưng không thấy ngon. Đơn giản chỉ ăn để có sức khỏe và làm việc. Ta ăn như một cỗ máy, ăn mà không cần biết gia vị thế nào, và chẳng có thời gian để thưởng thức…

Chẳng bù cho ngày xưa, ta thèm một cái đùi gà đến nỗi phải nuốt nước miếng ừng ực. Còn bây giờ, thức ăn ê hề nhưng ăn vào là thấy khó chịu…

o0o

Rồi ta cũng biết được lý do khi sự khác biệt ngày càng gia tăng khoảng cách.

Đó là vì, khi xưa, ta có rất nhiều thời gian. Ta sống chậm. Sống chậm nên “nếm” được những niềm vui be bé…Sống chậm nên nâng niu từng món quà nhỏ, từ quyển truyện tranh mẹ tặng dịp sinh nhật cho đến chiếc vòng đeo tay mà bà mua về… Sống chậm nên ăn cũng chậm, nên thấy ngon…

Bây giờ, làm nhanh, xài nhanh, ăn nhanh, tiêu nhanh…Tất cả mọi thứ đều trôi như một cơn lốc khiến ta chưa kịp thích nghi đã phải cố gắng đương đầu tiếp với sóng gió khác…Vậy nên cuộc sống thật nhàm…
Muốn cuộc sống muôn màu? Không khó. Chỉ cần sống chậm một chút và giữ lấy những hạnh phúc giản dị, đừng để chúng vuột khỏi tầm tay mới bắt đầu tặc lưỡi: “Giá mà…”
Back to top Go down
View user profile

sống chậm

View previous topic View next topic Back to top 
Page 1 of 1

Permissions in this forum:You cannot reply to topics in this forum
khonggiana3 :: A3 CỦA TÔI :: NHẬT KÝ A3-
Free forum | © phpBB | Free forum support | Contact | Report an abuse | Forumotion